Hiển thị các bài đăng có nhãn THƠ ĐƯỜNG. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn THƠ ĐƯỜNG. Hiển thị tất cả bài đăng

01/09/2012

HỒI HƯƠNG NGẪU THƯ


HỒI HƯƠNG NGẪU THƯ
(Ngẫu nhiên viết nhân buổi mới về quê)
Phiên âm
Thiếu tiểu li gia, lão đại hồi
Hương âm vô cải, mấn mao tồi.
Nhi đồng tương kiến, bất tương thức,
Tiếu vấn: khách tòng hà xứ lai ?

Hạ Tri Chương (659-744)

Dịch thơ
Khi đi trẻ,lúc về già
Giọng quê vẫn thế, tóc đà khác bao.
Trẻ con nhìn lạ không chào
Hỏi rằng: Khách ở chốn nào lại chơi ?

(Phạm Sĩ Vĩ dịch)


Trẻ đi, già trở lại nhà,
Giọng quê không đổi, sương pha mái đầu.
Gặp nhau mà chẳng biết nhau,
Trẻ cười hỏi: “Khách từ đâu đến làng ?”

(Trần Trọng San dịch)

Dịch nghĩa
Rời nhà lúc còn trẻ, già mới quay về,
Giọng quê không đổi, nhưng tóc mai đã rụng.
Trẻ con gặp mặt, không quen biết,
Cười hỏi: Khách ở nơi nào đến ?

15/08/2012

CHIỀU HÔM NHỚ NHÀ


CHIỀU HÔM NHỚ NHÀ

Chiều trời bảng lảng bóng hoàng hôn
Tiếng ốc xa đưa vẳng trống đồn.
Gác mái ngư ông về viễn phố
Gõ sừng mục tử lại cô thôn.
Ngàn mai gió gió cuốn chim bay mỏi
Dặm liễu sương sakhách bước dồn.
Kẻ chốn Chương Đài, người lữ thứ,
Lấy ai mà kể nỗi hàn ôn?

                         (Bà Huyện Thanh Quan)

13/08/2012

VỌNG LƯ SƠN BỘC BỐ (xa ngắm thác núi lư)


VỌNG LƯ SƠN BỘC BỐ
(xa ngắm thác núi lư)


Phiên âm
                             Nhật chiếu Hương Lô sinh tử yên,
Dao khan bộc bố quải tiền xuyên.
Phi lưu trực há tam thiên xích,
Nghi thị Ngân Hà lạc cửu thiên.

Lí Bạch (701-762)

Dịch thơ
Nắng rọi Hương Lô khói tía bay,
Xa trông dòng thác trước sông này.
Nước bay thẳng xuống ba nghìn thước,
Tưởng dải Ngân Hà tuột khỏi mây
(Tương Như dịch)

Dịch nghĩa
Mặt trời chiếu núi Hương Lô, sinh làn khói tía
Xa nhìn dòng thác treo trên dòng sông phía trước.
Thác chảy như bay đổ thẳng xuống từ ba nghìn thước
Ngỡ là sông Ngân rơi tự chín tầng mây.



TĨNH DẠ TỨ
       (cảm nghĩ trong đêm thanh tĩnh)

Phiên âm
Sàng tiền minh nguyệt quang,
Nghi thị địa thượng sương.
Cử đầu vọng minh nguyệt,
Đê đầu tư cố hương.

Lí Bạch (701-762)

Dịch thơ
Đầu giường ánh trăng rọi,
Ngỡ mặt đất phủ sương.
Ngẩng đầu nhìn trăng sáng,
Cúi đầu nhớ cố hương
(Tương Như dịch)


Dịch nghĩa
Ánh trăng sáng đầu giường,
Ngỡ là sương trên mặt đất.
Ngẩng đầu nhìn trăng sáng,
Cúi đầu nhớ quê cũ.

THÊN TRƯỜNG VÃN VỌNG


THÊN TRƯỜNG VÃN VỌNG
(Buổi chiều đứng ở phủ thiên trường trông ra)

Phiên âm
Thôn hậu thôn tiền đạm tự yên
Bán vô bán hữu tịch dương biên
Mục đồng địch lí ngưu quy tận
Bạch lộ song song phi hạ điền.

Trần Nhân Tông (1258-1308)

Dịch thơ
Trước xóm sau thôn tựa khói lồng
Bóng chiều man mác có dường không
Mục đồng sáo vẳng trâu về hết
Cò trắng từng đôi liệng xuống đồng.

(Ngô Tất Tố dịch)

Dịch nghĩa
Sau thôn trước thôn đều mờ mờ như khói phủ
Bên bóng chiều (cảnh vật) nửa như có nửa như không
Trong tiếng sáo mục đồng dẫn trâu về hết
Từng đôi cò trắng hạ cánh xuống đồng.

PHONG KIỀU DẠ BẠC


PHONG KIỀU DẠ BẠC
(Đêm đỗ thuyền ở Phong Kiều)
Phiên âm
Nguyệt lạc ô đề sương mãn thiên,
Giang phong ngư hoả đối sầu miên.
Cô Tô thành ngoại Hàn Sơn tự
Dạ bán chung thanh đáo khách thuyền.

Trương Kế
(sống khoảng TK VIII, người Tương Châu, tỉnh Hồ Bắc)

Dịch thơ
Trăng tà chiếc quạ kêu sương,
Lửa chài cây bến, sầu vương giấc hồ.
Thuyền ai đậu bến Cô Tô
Nữa đêm nghe tiếng chuông chùa Hàn Sơn.

(K.D dịch)

Dịch nghĩa
Trăng xế, quạ kêu, sương đầy trời,
(Khách) nằm ngủ trước cảnh buồn của đèn chài và lùm cây phong bên sông.
Chùa Hàn Sơn ở ngoại thành Cô Tô
Nữa đêm tiếng chuông văng vẳng vọng đến thuyền khách.